Bỏ người yêu theo cô tiểu thư giàu có, 2 năm sau gặp lại, anh vội quỳ sụp dưới chân tôi

Tôi thật sự không tin có ngày người đàn ông đạo mạo ấy lại quỳ gối khóc xin tôi tha thứ.

0
56

3 năm yêu nhau, chúng tôi cùng nhau trải qua những ngày khó khăn rồi đến những ngày hạnh phúc. Gắn bó từ lúc hai đứa chẳng có gì trong tay, ở chung căn phòng trọ nhỏ, lo cho nhau từng bữa cơm. Anh nói luôn bên tôi, sẽ mang lại cho tôi cuộc sống sung túc, giàu có và dù nếu không giàu có thì cũng cả đời che chở cho nhau.

Tôi đã nhẹ dạ tin những lời nói đó của anh và coi đó là động lực để phấn đấu trong cuộc sống, công việc. Có lúc tôi lao vào làm việc như một con thiêu thân với hi vọng sẽ tích cóp được chút ít của cải cho tương lai. Nhưng anh đã khác, anh ngày ngày tiếp xúc với những người giàu có, với các mối quan hệ tốt và với những lời lẽ khích bác.

Anh làm việc ở môi trường có nhiều người sang trọng cũng là người đàn ông giỏi ăn nói, có ngoại hình ưa nhìn nên nhiều cô gái để ý. Từ bao giờ, các mối quan hệ với các cô gái khác dày đặc. Tôi thường hỏi anh vì tò mò thì chỉ nhận được câu trả lời, quan hệ làm ăn.

Hơn 1 lần tôi ghen tuông chuyện anh nhắn tin cho cô này cô kia hẹn đi cà phê nhưng anh cũng chỉ nói đó là mối quan hệ để hợp tác kiếm tiền lo cho tương lai của hai đứa. Tôi lại tin và cho đến một ngày mọi sự bại lộ, tôi không còn tỉnh táo được nữa…

Anh và cô gái ấy đã qua lại rất lâu, anh cũng dùng số tiền của cô ta để mua quà cho tôi. Hóa ra, anh yêu cô tiểu thư giàu có ấy, lợi dụng cô ta, cung phụng cô ta và rồi anh nhận được nhiều món quà giá trị. Hóa ra người đàn ông ít tiền như anh phải phụ thuộc vào kinh tế của một người con gái khác. Khi mọi việc vỡ ra, tôi tưởng anh sẽ van xin tôi tha thứ…. nhưng không. Ánh mắt anh nhìn tôi đầy ái ngại và rồi cái câu nói anh muốn thốt ra nhất cũng được nói ra: “Chúng mình chia tay nhé, anh đã yêu cô ấy thật rồi”.

“Vì cô ta giàu ư”?, tôi hỏi anh trong đau khổ. Đúng, không còn lý do nào khác, cô ta giàu, bố mẹ cô ta rất quý anh vì anh mồm mép, ngoan ngoãn lại vô cùng đẹp trai. Anh được hứa hẹn cho đất, cho công việc tốt, thu nhập cao. “Miếng mồi” ngon như vậy sẽ làm anh lu mờ tâm trí, anh còn nhớ gì đến người con gái nghèo đã bên anh mấy năm này nữa.

Tôi đau khổ vật vã nhiều ngày và cuối cùng tôi quyết định chia tay. Thôi thì một người đàn ông đã vì tiền mà bỏ mình thì có gì phải luyến tiếc. Và cuối cùng… anh đi lấy người ta, tôi một mình gặm nhấm nỗi cô đơn suốt mấy năm trời.

2 năm sau, một ngày tình cờ tôi gặp lại anh trong một quán cà phê nhỏ. Đó là quán cà phê tôi và anh từng qua lại ngày còn yêu nhau. Tôi cũng không tin anh vẫn còn đến đây…

Lúc nhìn thấy nhau, anh rưng rưng lệ và rồi quỳ sụp xuống chân tôi khóc than xin tha thứ. Anh nói anh đã tìm lại kỉ niệm với tôi, đã muốn gặp tôi nhưng không còn mặt mũi nào. Anh gầy gò, đen nhẻm, anh không còn phong độ như ngày nào, vẻ đẹp trai thư sinh cũng biến đâu mất. Nhìn anh tiều tụy đến lạ còn tôi vẫn là cô gái xinh đẹp của năm nào, đầy xuân sắc.

Anh nói hối hận vì đã bỏ tôi và cũng đã ly hôn. Người vợ kia của anh lăng nhăng, ngoại tình, chỉ coi anh là tài xế lái xe, còn dùng nhiều lời lăng mạ anh, xúc phạm anh là kẻ ăn bám. Bố mẹ vợ hứa hẹn nhưng không cho anh thứ gì vì họ sợ anh sẽ cướp mất của cải của con gái họ. Anh chỉ được sung sướng trên danh nghĩa còn đích thị là một kẻ không quyền không tiền…

Nhìn anh tôi cay khóe mắt. Anh cầu xin tôi cho anh được sửa sai, cho anh được làm lại từ đầu vì anh nhớ những ngày tháng bên tôi. Nhưng anh đâu hay, tôi bây giờ không còn là con bé nhẹ dạ cả tin ngày nào, cũng không còn yêu anh sâu đậm như trước nữa, đó là sự hận thù. Anh đã quên ngày anh phũ phàng bỏ tôi mặc tôi khóc lóc ra sao, sao bây giờ anh còn mặt mũi nói ra những lời đó.

Đúng là, trên đời này, cái gì cũng có cái giá của nó. Nếu anh vì giàu mà bỏ tôi thì cuối cùng sẽ bị cái giàu đó phản bội. Người vợ kia của anh có thể yêu anh ngay lúc ấy, muốn có được anh nhưng cái gì có được quá dễ dàng lại có được nhờ sự phản bội thì sẽ chẳng bao giờ bền lâu…